Home Page
Home Page
Home Page










Home Page
Home Page
Home Page
 

Fr. Herman Manuel | Fr. Thang Cao Hoang | Ariel Llanes | Fr. Michael Quang Nguyen |
Lam Tran | Hien Minh Nguyen | Naveen Wilson Rebello | Fr. Mike Manning |
Nathaniel Nguyen | Fr. Raymond Quetchenbach | Fr. Darrell Kelly | Fr. Daniel Bauer |
Bishop Michael Blume | Fr. Ed Herberger |



Fr. Thang Cao HoangBro. Hoàng Paul, SVD

Sư huynh Hoàng Paul, 25 tuổi, sinh ra ở Việt Nam và là người con trai duy nhất trong gia đình có bốn anh chị em. Thầy Paul vượt biên năm 1987 và trải qua hai năm ở các trại tỵ nạn tại các nước Malaysia, Singa pore, và Phi Luật Tân trước khi bước chân đến thành phố Los Angeles, tiểu bang California, năm 1989. Lúc ấy Paul chỉ mới 9 tuổi. Paul tốt nghiệ p trung học và gia nhậ p Đại Chủng Viện Ngôi Lời năm 1999 với lòng ao ước được bước theo Chúa Kitô. Thầy Paul tốt nghiệ p bằng cử nhân tại Đại Chủng Viện Ngôi Lời năm 2003, sau đó thầy gia nhậ p Tậ p Viện và khấn lần đầu trong Dòng Truyền Giáo Ngôi Lời tháng 8, năm 2004. Hiện nay thầy đang tham gia Chương trình Đào tạo Sư huynh và đang theo học chương trình cao học về Công tác Xã hội tại trường Đại học Loyola ở thành phố Chicago.


Một viễn tượng mới

Từ ban đầu, tôi gia nhập Đại Chủng Viện Ngôi Lời với ước mơ trở thành một linh mục truyền giáo. Nhưng sau quá trình 5 năm tìm hiểu ơn gọi, được đào tạo, phấn đấu, và đặc biệt là với ơn Chúa, tôi đã được tuyên khấn lần đầu và trở nên Tu huynh thuộc Dòng Truyền Giáo Ngôi Lời. Dòng Ngôi Lời, gọi tắt SVD, là một Dòng Truyền Giáo, sống theo tinh thần và linh đạo của Đấng Sáng Lập, Cha Thánh Arnold Janssen, trong việc “noi gương Ngôi Lời Nhập Thể bằng cách từ bỏ chính mình và bước theo Đức Giêsu Kitô trong đau khổ cũng như hạnh phúc, như đã được thể hiện trong kinh nghiệm khổ đau thập giá và vinh quang phục sinh”. Trong tình huynh đệ, chúng tôi, những nhà Truyền Giáo Ngôi Lời xuất thân từ nhiều nền văn hoá khác nhau sẵn sàng “vượt qua mọi khó khăn để đến với những người khác, trao ban và đón nhận Tin Mừng trong tinh thần tôn trọng, cảm thông, đối thoại và yêu thương”.

Br. Paul HoangTrước khi quyết định bước theo đời sống ơn gọi tu huynh, bản thân tôi đã nhiều lần tự hỏi: “Tại sao không tiếp tục con đường huấn luyện để trở thành linh mục? Tại sao lại chọn cuộc sống tu huynh?” Đây là những câu hỏi hoàn toàn hợp lý và thành thật. Tuy nhiên, suy niệm một cách nghiêm túc về những câu hỏi này đã cho tôi thấy rằng có một khái niệm rất lệch lạc đối với ơn gọi làm tu huynh. Những câu hỏi này ẩn ý rằng đời sống “tu huynh” có phần thấp kém hơn đời sống linh mục”. Rất tiếc, quan điểm này vẫn được xem là hợp lý và tồn tại cách mạnh mẽ trong não trạng của nhiều người. Tôi sẽ không đi vào lịch sử dài dòng liên quan đến sự chia rẽ trong ơn gọi linh mục và ơn gọi tu huynh dẫn đến việc phân chia đẳng cấp; nhưng trong bài này, tôi muốn chia sẻ về sự gặp gỡ tình cờ của tôi đối với ơn gọi tu huynh.

Như đã đề cập ở trên, thoạt đầu tôi gia nhập Đại Chủng Viện với ý định trở thành một linh mục truyền giáo. Nhưng một ngày nọ, khi tôi đang học năm thứ hai, trong một cuộc đối thoại tình cờ với một vị phụ trách đào tạo của dòng, ngài đã gieo trong tâm trí tôi hạt giống ơn gọi tu huynh qua câu gợi ý xem rất bình thường. Ngài nói: “Với sở thích và tài năng của con, con thử nghĩ xem về việc trở thành một tu huynh”. Thực sự lúc ấy tôi đã không đón nhận lời đề nghị này với tinh thần sẵn sàng. Hay nói đúng hơn, tôi đã gạt nó qua một bên và hoàn toàn lãng quên ý tưởng trở thành tu huynh sau cuộc đối thoại hôm ấy.

Tại sao tôi phải cân nhắc về việc trở thành một tu huynh? Đời sống của tôi trong những ngày tháng ấy tưởng chừng rất êm đềm, tương lai như những đại lộ tốt đẹp và rõ ràng. Tôi gia nhập chủng viện với mục đích duy nhất là trở thành một linh mục truyền giáo. Ước mơ trở thành một linh mục đã đến với tôi rất sớm kể từ khi đang là một cậu bé tiểu học. Ước mơ và niềm hoài vọng đã nhiều lần như muốn khẳng định và chứng minh rằng ơn gọi của tôi là trở thành linh mục. Tôi đã nghĩ như thế. Hơn nữa, tất cả những kinh nghiệm “bình thường” mà tôi đã trải qua trong cuộc sống cũng giúp tôi nhận thấy sự thích hợp với ơn gọi và đời sống linh mục. Con tim, lý trí, và tâm hồn của tôi, tất cả đều thúc đẩy tôi: “Hãy theo Ngài”. Tiếng gọi như ngày càng trở nên mãnh liệt hơn khi tuổi đời càng lớn. Trở thành một “linh mục” là cách “duy nhất” để đi theo Chúa Giêsu. Tôi đã nghĩ như thế. Trong 30 ngày tĩnh tâm và ngay cả trong giấc mơ cuối cùng trước khi tôi quyết định đi theo ơn gọi tu huynh, tôi vẫn thấy mình đang đứng thuyết giảng và “cử hành bí tích Thánh Thể”. Tôi đã nghĩ rằng: “Đây là công việc của một linh mục; vì vậy, tôi nên đi theo ơn gọi linh mục”.

Trong lúc đang phân vân, bỗng nhiên tôi nhớ lại một câu đối thoại trong bộ phim The Matrix: “Cô ta đã không cho anh biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng chỉ cho anh biết điều anh cần nghe lúc đó”. Tất cả những gì tôi đã “thấy” và đã “nghe” trong các giấc mơ và kinh nghiệm của tôi không phải là những điều tiên đoán về tương lai và cuộc sống của tôi. Vâng, Thiên Chúa có một kế hoạch cho tôi. Ngài gợi ý và thì thầm trong thâm tâm tôi hầu giúp tôi nhận ra mục đích và ơn gọi của tôi. Tuy nhiên, chính tôi phải quyết định và sẵn sàng cộng tác với Ngài để đạt được sự kiện toàn trong đời sống của tôi và sự phục vụ người khác. Thiên Chúa không áp đặt chương trình của Ngài trên tôi, hay dùng tôi như một con “chốt” thiếu quan trọng. Niềm tin và kinh nghiệm của tôi vào Thiên Chúa cho thấy rằng: Ngài mời gọi tôi đóng góp và cộng tác với Ngài trong chương trình sáng tạo đang diễn tiến. Vì thế, qua việc cầu nguyện và suy gẫm, tôi đã “nghe” và đã “thấy” những gì cần thiết để có thể quyết định. Tôi đã được “hướng dẫn đến ngưỡng cửa của đời sống ơn gọi”; và giờ đây, không ai khác, nhưng chính tôi phải tự mình quyết định và “bước qua ngưỡng cửa đó” để tiến tới một đời sống mới.

Tôi đã chọn lựa đời sống tu huynh. Tôi sẽ không là một linh mục thừa tác, nhưng tôi vẫn là một linh mục của Thiên Chúa. Là những người Kitô hữu, tất cả chúng ta được mời gọi trở nên những linh mục của Chúa qua bí tích rửa tội. Qua sự dấn thân phục vụ tha nhân và hiến thân theo Đức Giêsu, tất cả chúng ta được mời gọi trở nên môn đệ của Ngài. Tôi đã cảm nghiệm phần nào đức tin và ơn gọi của tôi. Là một tu huynh, tôi có thể thực hiện vai trò nhân chứng và cử hành bí tích Thánh Thể trong đời sống hằng ngày của tôi qua việc phục vụ những người xung quanh.

Nhiều lúc tôi cảm nghiệm cuộc sống không mấy êm đềm, rõ ràng, và an nhàn. Mặc dầu tôi đã trải qua nhiều vực thẳm và cạm bẫy, phải phấn đấu về tinh thần, thể xác, lẫn tâm linh, có khi là những thắc mắc, ngỡ ngàng và rối loạn, nhưng tôi cũng đã nhận ra vẻ đẹp tuyệt vời của sự sống. Sự sống tuyệt diệu mà tôi có vai trò cộng tác và tiếp nối trong chương trình sáng tạo đang diễn tiến. Công trình sáng tạo chưa hoàn tất, và chính tôi cũng chưa được trọn vẹn. Tuy nhiên, có thể nói tôi đang “okay” và vững bước trên lộ trình tương lai.

 

Click here to read the English version of this article

 

MoreInfo